|
Thắc mắc của
Chúa
sơn lâm
Dòng dõi nhà Hổ đã từ lâu được các loài vật trong rừng
phong là Chúa sơn lâm. Cũng phải thôi, vì Hổ có sức mạnh
phi thường. Mặc dù họ hàng nhà Sư tử chưa “tâm phục,
khẩu phục” về sức mạnh tuyệt đối của nhà Hổ, nhưng trong
thực tế chỉ có Hổ được mệnh danh là Chúa của “Vương quốc
núi rừng”. Và họ hàng nhà Hổ luôn tự hào về điều đó.
Thời rừng nguyên sinh còn nhiều, họ hàng nhà Hổ thả sức
tung hoành trên vương quốc của mình. Chúng muốn ăn thịt
con vật nào thì chỉ việc đến bắt đi, mặc cho con vật xấu
số van xin, rãy rụa; mặc cho tiếng thét gào của muôn
loài trước cái ác hiện sinh. Sự tàn ác ấy cứ tiếp diễn
không ngừng và trở thành nỗi lo thường ngày của các con
vật trong rừng. Nhưng Hổ chỉ là Chúa sơn lâm đối với các
loài vật, nhất là những con vật sống hoang dã. Riêng đối
với Con Người, mặc dù sức khoẻ không bằng Hổ, nhưng bù
lại Con Người có trí khôn. Chính trí khôn của Con Người
đã làm cho họ hàng nhà Hổ hồn bay phách lạc từ sau cái
vụ bị Con Người đốt lửa đến nỗi cháy xém mình mẩy, thành
ra vằn cả lông như bây giờ.
Rừng ngày càng bị thu hẹp bởi bàn tay chặt phá của Con
Người, khiến cho “vương quốc” của Chúa sơn lâm cứ thu
nhỏ dần. Kèm theo hệ luỵ của việc mất rừng là sự hao hụt
số lượng các con vật trong “vương quốc” nhà Hổ. Việc tìm
bắt con mồi - nguồn thức ăn chính của Hổ - ngày càng khó
khăn hơn. Bản thân Hổ cũng là một trong những mục tiêu
săn bắt của Con Người. Cao hổ cốt được nấu từ xương Hổ
là vị thuốc bổ thuộc hàng Tiên dược, được Con Người vô
cùng ưa chuộng. Vì vậy, ngoài nỗi khổ thiếu thức ăn, họ
hàng nhà Hổ còn luôn lo sợ bởi sự rình rập của Con
Người. Nhiều đêm nằm nghĩ, Hổ thấy căm Con Người lắm.
Căm mà không làm cách nào cưỡng lại được sức mạnh của
Con Người - sức mạnh có được từ trí khôn. Nhờ trí khôn
mà Con Người biết cách đặt bẫy, biết làm ra những vũ khí
lợi hại để bắt và giết thịt loài Hổ. Đôi khi, một phần
vì quá đói, một phần vì căm tức phục thù, có những con
Hổ liều mình mò vào tận khu ở của Con Người để rình bắt
súc vật nuôi, thậm chí bắt cả người để ăn thịt. Thỉnh
thoảng cũng bắt được một vài con vật, nhưng phần lớn là
bị Con Người xua đuổi phải chạy bán sống, bán chết!
Nhiều khi bụng đói nằm bẹp trong những khu rừng nhỏ
nhoi, Hổ cứ nghĩ về Con Người. Mặc dù rất căm tức Con
Người vì mối thù xưa khi bị đốt lửa suýt chết và bây giờ
lại thêm mối hận Con Người phá rừng khiến cho “vương
quốc” của họ hàng nhà Hổ bị thu hẹp, nhưng Hổ vẫn công
nhận Con Người là có sức mạnh nhất, đáng sợ nhất, vì Con
Người có trí khôn. Trí khôn quả là vô địch! Tuy vậy Hổ
lại hết sức thắc mắc và không thể nào hiểu được vì sao
Con Người lại dại dột đến vậy khi liên tục tự tay mình
phá đi sự sống của chính mình. Sống ở rừng hàng ngàn đời
nay nên Hổ biết rất rõ rừng là nơi nuôi sống và bảo vệ
cho chính Con Người. Thời hồng hoang còn “ăn lông ở lỗ”
Con Người đã sống nhờ chủ yếu vào rừng. Từ hái lượm hoa
quả, đào củ, săn bắt thú rừng… làm nguồn thức ăn chính;
sau này Con Người tiến hoá dần lên biết trồng cấy hoa
màu, biết rèn đúc công cụ lao động, biết chế tạo vũ khí
và bây giờ còn làm được biết bao thứ vật dụng có “phép
thần thông” hơn cả phù thuỷ, nhưng vẫn phải dựa vào
rừng. Rừng giữ cân bằng sinh thái, giữ đất, giữ nước,
hấp thụ khí thải độc hại, cung cấp lâm thổ sản…cho chính
Con Người, vậy mà sao Con Người lại cứ phá rừng là làm
sao? Các con vật trong rừng, trong đó có họ hàng nhà Hổ,
là những con vật rất quý mà tại sao con người lại cứ tìm
cách bắt, giết đến độ có nguy cơ tuyệt chủng? Bài học
của sự mất rừng Con Người đã phải chịu nhiều rồi, đôi
lúc rất thảm thương, như lũ ống, lũ quét, sạt lở đất
khiến bao nhiêu người thiệt mạng, trôi đổ nhà cửa, vùi
lấp hoa màu cùng các công trình bị tàn phá gây ra những
thiệt hại hết sức nặng nề! Con Người đã biết rõ điều đó
và phải gánh chịu hậu quả của các thảm hoạ thiên nhiên
từ hàng chục năm qua thế mà sao họ không thay đổi cách
đối xử với rừng? Hay là chỉ vì những lợi ích trước mắt,
vì lợi ích của một nhóm người nào đó mà họ đang tay phá
rừng? Tại sao bọn “lâm tặc” vẫn cứ lộng hành bất chấp sự
truy quét của các ngành chức trách? Chẳng lẽ Con Người
có nhiều trí khôn như thế mà phải chịu bó tay hay
sao?... Càng nghĩ Hổ lại càng thấy lạ và nỗi thắc mắc cứ
ngày càng đầy lên. Hổ muốn tìm Con Người để hỏi cho ra
nhẽ về những thắc mắc ấy của mình mà không dám. Vì Hổ
chỉ sợ, nhỡ đâu Con Người lại tóm cổ mình đem giết thịt
nấu cao thì chết! Hổ buồn chán nhìn lên ngọn cây dẻ.
Trên cành cao mấy con Sóc nhỏ đang nhằn hạt. Hổ bỗng ước
mình được như lũ Sóc kia. Bé tí vậy lại hoá hay, mỗi bữa
ăn chỉ cần một nắm hạt là đủ no, chẳng phải lo đói như
mình bây giờ. Nhưng Hổ thấy hình như bây giờ họ hàng nhà
Sóc cũng hao hụt đi nhiều. Hổ bực tức gầm lên một tiếng
thật to rồi phóng thẳng vào khu rừng cuối cùng còn lại!
Trần Khánh An
|